tiêu huyền
Định nghĩa
- Danh từ:
- Cây tiêu huyền: Một loại cây thân gỗ lớn, thuộc họ Platanaceae (họ tiêu huyền), thường được trồng làm cây bóng mát ở các công viên, đường phố. Lá cây có hình dạng giống lá phong, thường xẻ thùy, và vỏ cây bong tróc thành từng mảng.
- Họ tiêu huyền: Một họ thực vật (danh pháp khoa học: Platanaceae), chỉ gồm chi Platanus, với các loài cây tiêu huyền phân bố chủ yếu ở vùng ôn đới Bắc bán cầu.
Ví dụ sử dụng
Danh từ (chỉ cây):
- Cây tiêu huyền trước cổng trường đã được trồng từ rất lâu. (Cây platanus trước cổng trường đã có từ nhiều năm trước.)
- Lá tiêu huyền rụng đầy sân vào mùa thu. (Lá của cây platanus rụng phủ kín sân khi thu đến.)
Danh từ (chỉ họ):
- Họ tiêu huyền bao gồm nhiều loài cây thân gỗ lớn. (Họ Platanaceae gồm nhiều loài cây thân gỗ có kích thước lớn.)
Các cách sử dụng nâng cao
"cây tiêu huyền": dùng để chỉ cụ thể một loại cây trong họ này.
- Cây tiêu huyền có khả năng chịu hạn tốt, thích nghi với môi trường đô thị. (Cây platanus có khả năng chịu hạn tốt và thích nghi với môi trường thành phố.)
"họ thực vật tiêu huyền": cách nói khoa học về phân loại thực vật.
- Họ thực vật tiêu huyền có đặc điểm vỏ cây bong tróc đặc trưng. (Họ Platanaceae có đặc điểm vỏ cây bong tróc thành từng mảng.)
Biến thể và từ gần giống
- Cây tiêu huyền: tên gọi chung cho các loài trong chi Platanus.
- Platanus: danh pháp khoa học của chi tiêu huyền.
- Cây bàng Mỹ (sycamore): đôi khi được gọi nhầm là tiêu huyền do hình dạng lá tương tự, nhưng thực chất thuộc họ khác.
Từ đồng nghĩa
- Cây platanus: tên gọi quốc tế thông dụng.
- Cây tiêu huyền phương Tây: chỉ loài Platanus × acerifolia, phổ biến ở châu Âu.
Thành ngữ liên quan
- Không có thành ngữ phổ biến liên quan trực tiếp đến "tiêu huyền" do đây là thuật ngữ thực vật học chuyên ngành.